Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013


Chào các bạn,
 Trang blog sờ bóp của Khóa mình lâu lắm rồi không có gì mới. Chợt nghĩ kể ra mình hô hào anh em sử dụng Facebook thì vấn đề cập nhật thông tin sẽ nhanh hơn khi một người có hoạt động gì là cả mạng đều biết. Triển khai blog thì ai  mở xem mới có thông tin. Cũng như lần trước, mình cũng mạn phép mạo danh Khóa 19 lập địa chỉ face của khóa là:
www.facebook.com/daihan19hvqy
Các bạn hãy lập Facebook của mình và đề nghị kết bạn với www.facebook.com/daihan19hvqy
Có gì các bạn cho ý kiến nhé.

Thứ Ba, 16 tháng 4, 2013

Kỷ niệm ngày truyền thống ngành Quân y

Chúc mừng các bác sĩ nhân kỷ niệm 67 năm ngày truyền thống ngành Quân y 16/4/1946 - 16/4/2013!

Thứ Tư, 3 tháng 10, 2012

Cỗ to, cỗ to!!!! (Tin này mới hơn nhé)

Kính mời các bạn Dài hạn 19 khu vực Hà Nội tham dự gặp mặt và chiêu đãi do các bạn tại Học viện Quân y nhận quân hàm ...... tá năm 2012 tổ chức vào ngày 06/10/2012 tại Thành phố Ninh Binh (chưa rõ địa điểm cụ thể ở đâu nhỉ?). Xe ô tô (xe chung thôi nhé) xuất phát lúc 7 giờ 15 sáng thứ Bẩy 06/10 từ Học viện Quân y.
Rất mong sự có mặt của các bạn và vui lòng báo tin cho các bạn khác (khu vực Hà Nội và lân cận nữa nhé) cùng tham dự.
TM ban tổ chức
Nguyễn Đặng Dũng - 098.360.9410

PS. Vui lòng báo trước để anh em bố trí cỗ kẻo thừa, thiếu nhé. Thanks

Thứ Tư, 30 tháng 3, 2011

Mời các bạn đọc tin mới nhất

Các bạn đọc tin về bạn Ngọc Anh - một niềm tự hào của phái yếu khóa 19 nhé.

Chúc cả nhà vui vẻ.


Các nữ học viên quân y khóa 19 (1984 - 1990) - Học viện Quân y.
QĐND Online - Người ta nói, học ngành y thường vất vả, con gái học y trong quân đội thì lại càng vất vả hơn. Quả đúng vậy, qua những câu chuyện chị Ngọc Anh, trưởng Bộ môn Giải phẫu – Học viện Quân y, kể càng hiểu thêm khó khăn mà các nữ học viên quân y phải trải qua. Chị và bao lớp nữ học viên quân y khác như những bông hoa tươi thắm tô đẹp thêm truyền thống hào hùng của Học viện.
Sinh ra và lớn lên tại Sơn Tây – thủ đô của lính, hình ảnh anh bộ đội đã trở nên gần gũi và thiêng liêng với chị ngay từ khi còn nhỏ. Bạn bè cùng trang lứa cả nam và nữ hầu hết đều thi vào quân đội. Chị Ngọc Anh vẫn nhớ như in những lời chia tay bạn: “Tớ sẽ học để trở thành một bác sĩ quân y giỏi, chúng mình hẹn gặp nhau ở chiến trường nhé, lúc đó tớ sẽ băng bó nếu các cậu bị thương”.
Mẹ mất sớm, bố là một sĩ quan quân đội thường xuyên đi công tác, chị được bà ngoại tảo tần nuôi ăn học. Ngày đó, để thi vào Học viện Quân y, các thí sinh đều phải vượt qua vòng sơ tuyển trước khi thi văn hóa. Dáng người nhỏ nhắn - “bé hạt tiêu” nên phải đến năm thứ hai chị mới vượt qua vòng sơ tuyển. Cùng với 35 thiếu nữ khác từ mọi miền của Tổ quốc, chị thi đỗ với số điểm rất cao.
Khoảng thời gian đẹp nhất của bất kỳ phụ nữ nào có lẽ là thời thiếu nữ - thời mà cô gái nào cũng muốn được ăn diện, bay nhảy và giao lưu với bạn bè. Nhưng những nữ học viên quân y thì không có nhiều cơ hội làm đẹp như các bạn sinh viên trường đại học ngoài. Thời thiếu nữ của chị và các nữ học viên khác gắn liền với giảng đường, phòng thí nghiệm, kỷ luật và những bộ quân phục màu xanh.
Dù rất tự hào khi mang trên mình bộ quân phục nhưng ai cũng biết nó không thể tôn hết vẻ đẹp thời con gái. Chị tâm sự: “Trong bộ quân phục xanh, nhìn ai cũng giống nhau đều tròn tròn, thùng thình và thấp thấp”. Trong suốt 6 năm rưỡi sống và học tập trong trường, đi đâu làm gì các chị đều phải mang trên mình bộ quân phục đó. Nhưng quân phục cũng không có nhiều. Những năm 80 đất nước khó khăn, có học kỳ mỗi học viên chỉ có 2 bộ quân phục, thay nhau mặc.
Khó khăn vất vả là thế nhưng chị cũng như rất nhiều các học viên nữ khác đều chấp hành nghiêm kỷ luật và hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao. Sống và học tập trong môi trường quân đội chị nhận ra một điều: “Người chấp hành kỷ luật là người tự do nhất”. Tuy nhiên, tác phong nhà binh đã hình thành nên tính cách kỷ luật trong các học viên nữ quân y. Vì vậy, mà người quen và họ hàng ai cũng nói chị nhiệt tình, dễ gần và tốt bụng nhưng “hơi cứng”.
6 năm 49 kỳ thi, 1 kỳ tốt nghiệp, vẫn tràn đầy xuân
Đó là câu vè mà các học viên Học viên Quân y thường nói với nhau mỗi khi nhắc tới nhiệm vụ học tập đầy khó khăn của mình. Trong hơn 6 năm học trong trường, mỗi học viên quân y phải hoàn thành trên dưới 50 môn tùy theo khóa học. Chị Ngọc Anh cũng như nhiều học viên quân y khác đến với ngành y là cả một kho tàng kiến thức mới rộng lớn như đại dương đòi hòi phải có niềm đam mê và sự kiên trì.
Trong số hàng chục môn chuyên ngành, Bộ môn Giải phẫu được coi là môn y học cơ sở. Đây là môn quan trọng cho tất cả các học viên nhưng cũng là môn mang lại những kỷ niệm “đáng sợ” nhất trong đời sinh viên y khi tiếp xúc với xác chết. Chị học môn này 3 kỳ với kết quả cao nhưng lúc đó không nghĩ rằng sau này mình lại là giáo viên và là trưởng bộ môn này.
Chị kể lại: “Lần đầu tiếp xúc với xác chết học viên nào cũng run nhưng nếu không tiếp xúc thì điểm sẽ kém, còn sợ hơn. Rồi ai cũng “lăn vào” để tìm hiểu”. Mỗi lần tiếp xúc với xác, nước mắt nước mũi chị lại trào ra không ngăn được bởi nồng độ formol cao. Có những đêm về chị mơ thấy mình nằm giữa đống tim gan, phổi mà rùng mình tỉnh dậy. Nhưng rồi cũng quen, các chị hăng say học tập và chỉ mong được tiếp xúc với nhiều mẫu xác để nghiên cứu.
Chị cho biết: “Thông minh, chăm chỉ và có lòng tự trọng cao đó là những đức tính của các nữ học viên quân y. Có những lần lên lớp, các em say mê nghe giảng như “hứng lấy từng lời” của giáo viên cho đến khi hết giờ vẫn chưa chịu về”. Đặc biệt, các bạn học viên nữ với điểm thi đầu vào rất cao (27 điểm) thường là các tấm gương tiêu biểu của trường mặc dù số học viên nữ chỉ chiếm 10% trong tổng số học viên.
Môi trường quân đội với bao kỷ luật nghiêm ngặt và lịch học dầy đặc nhưng cũng mang lại cho chị những kỷ niệm không bao giờ quên. Đó là tiết huấn luyện thể chất bơi ở sông Nhuệ nước đỏ ngầu và cả những con đỉa. Hay những đợt hành quân hàng chục km trên vai là chiếc balô to và khẩu súng AK nặng trĩu. Nhưng có lẽ chị nhớ nhất vẫn là những lần báo động kiểm tra quân tư trang. Chị và nhiều học viên nữ khác hồn nhiên đến mức liệt kê tất cả mọi thứ từ cái nhỏ nhất như dây nịt buộc tóc cho đến những thứ mà chỉ phụ nữ mới dùng.
Mơ ước một ngày có 30 tiếng
Người ta mơ ước kiếm nhiều tiền nhưng với chị và nhiều nữ giảng viên khác chỉ mơ một ngày có 30 tiếng để có thể lo chu toàn mọi chuyện cơ quan và gia đình. Bộ môn Giải phẫu là một trong những bộ môn nhiều tiết nhất trong Học viện. Mỗi năm, giáo viên khoa chị trung bình phải giảng dạy hơn 1000 giờ. Ngoài ra, giáo viên khoa cũng phải thường xuyên tiếp xúc với chất formol độc hại với mức hỗ trợ chỉ là 8.000 đồng cho mỗi ngày.
Có lẽ vì lý do đó mà hầu hết các bác sĩ trẻ đều không muốn xin về Khoa như mọi người thường gọi đùa là Khoa Xác ướp Ai Cập, ngoại trừ những người có tâm huyết và niềm đam mê khoa học. Ngày trước, mơ ước của chị là làm tại Khoa thần kinh sau khi học song cao học về chuyên ngành này. Nhưng khi được phân về Bộ môn giải phẫu chị vẫn vui vẻ và quyết tâm làm hết sức mình, xây dựng đơn vị lớn mạnh.
Chị tâm sự: “Những ngày đầu về khoa, gặp không biết bao nhiêu khó khăn”. Hàng đêm sau khi xong công việc ở nhà chị phải thức khuya đọc thêm các tài liệu về bộ môn giải phẫu. Đến khi mang thai cháu thứ hai chị vẫn hăng say lên lớp giảng bài cho đến khi nghỉ đẻ. Cũng trong thời gian này chị làm nghiên cứu sinh và bảo vệ thành công luận án tiến sĩ ở tuổi 40. Năm 2008, chị làm Chủ nhiệm Bộ môn, một trong những nữ trưởng khoa trẻ nhất Học viện. Ngoài việc giảnh dạy và quản lý, chị còn đang theo học khóa Văn bằng II ngoại ngữ tiếng Anh.
Bận rộn và áp lực vì công việc nhưng chị vẫn đảm bảo tốt trách nhiệm chăm sóc chồng con. Gia đình hạnh phúc của anh chị có 2 con gái đều học rất giỏi. Cháu lớn hiện đang học lớp Chất lượng cao khoa Môi trường - Đại học Khoa học tự nhiên. Cháu được chọn đi giao lưu thanh niên tại Mỹ 5 tuần. Con thứ hai của chị cũng luôn đạt danh hiệu học sinh xuất sắc với điểm tổng kết trên 9,0.
Chồng chị cũng là một bác sĩ trong quân đội, anh là người rất tâm lý luôn ủng hộ chị trong công việc và nghiên cứu. Anh chị quen và yêu nhau khi cả hai cùng học trong Học viện. “Những ngày này anh rất bận bởi đang chuẩn bị cho ngày của ba mẹ con đấy”, chị cười nói, nụ cười hạnh phúc của nữ quân y đã vượt qua bao khó khăn vất vả đi đến thành công.
Duy Minh

(Thông tin từ trang web của Học viện Quân y)

Thứ Sáu, 24 tháng 12, 2010

THÔNG BÁO

TIN BUỒN:


       Mẹ đồng chí Nguyễn Lai Kỳ, Dài hạn 19 (ĐT: 097.990.2088) từ trần hồi 5h05 ngày 24/12, hưởng thọ 77 tuổi. Lễ viếng tổ chức từ 13h ngày 24/12/2010, an táng 7h ngày 25/12/2010 tại Thôn Phú Mỹ, xã Ngọc Mỹ, Quốc Oai, Hà Nội.

      Xin trân trọng thông báo để các bạn được biết.


      Tập thể Khóa 19 xin được thắp nén nhang kính viếng hương hồn cụ và có lời chia buồn sâu sắc tới đồng chí Kỳ và toàn thể gia đình.

Thứ Tư, 1 tháng 12, 2010

Chúc mừng Phó Giáo sư đầu tiên của DH19

Thay mặt các bạn khoá Dài hạn 19, Ban liên lạc xin nồng nhiệt chúc mừng bạn Lê Văn Đoàn (Viện QY108), ĐT 0913571717, đã được Nhà nước phong học hàm Phó Giáo sư năm 2010, và như thế, đã trở thành vị Phó Giáo sư đầu tiên trong số các bạn khoá Dài hạn 19 HVQY.
Xin gửi lời chúc mừng đến toàn thể gia đình BS Lê Văn Đoàn.
BLL

Thứ Tư, 17 tháng 11, 2010

Chúc mừng Tân Tiến Sĩ

Ngày 16/11/2010, BS Nguyễn Thanh Tâm, DH19 + VQY108 (ĐT: 0904120497) đã bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ y học.

Thay mặt Ban LL và toàn thể khóa DH19, xin chúc mừng BS Tâm và gia đình về thành công này.

Xin chia sẻ thông tin cùng toàn thể các bạn.

BLL DH19 - HVQY

Thứ Hai, 15 tháng 11, 2010

Chúc mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam

Chào tất cả các bạn,
Ngày 20 - 11 sắp tới rồi. Trong số chúng ta có không ít đồng chí là các nhà giáo đang say sưa truyền đạt kiến thức cho lớp lớp đàn em. Xin được chúc các đồng chí và gia đình luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và ngày càng thành đạt, xứng đáng là người thầy thuốc ưu tú trong quân đội.

Thứ Sáu, 5 tháng 11, 2010

THÔNG BÁO

TIN BUỒN:

       Mẹ đồng chí Tân, Dài hạn 19 (hiện đang công tác tại Viện QY 108 - ĐT: 091.359.7082  Email: buitan1963@gmail.com)  từ trần. Lễ viếng tổ chức vào ngày 06/11/2010 tại quê nhà, xã Gia Sinh, Gia Viễn, Ninh Bình.

        Xin trân trọng thông báo để các bạn được biết.

        Tập thể Khóa 19 xin được thắp nén nhang kính viếng hương hồn cụ và có lời chia buồn sâu sắc tới đồng chí Tân và toàn thể gia đình.


DH 19 - HVQY

Thứ Tư, 27 tháng 10, 2010

THÔNG BÁO

TIN BUỒN:
        Mẹ đồng chí Nguyễn Văn Chinh, Dài hạn 19 (hiện đang công tác tại Cục Quân y - ĐT: 098.598.8099)  từ trần ngày 27/10/2010. Lễ viếng tổ chức từ 18 giờ ngày 27/10/2010. An táng tại nghĩa trang quê nhà, xã Gia Hòa, Gia Viễn, Ninh Bình vào lúc 12 giờ ngày 28/10/2010.
        Xin trân trọng thông báo để các bạn được biết.
        Tập thể Khóa 19 xin được thắp nén nhang kính viếng hương hồn cụ và có lời chia buồn sâu sắc tới đồng chí Chinh và toàn thể gia đình.

DH 19 - HVQY.

Chủ Nhật, 17 tháng 10, 2010

Danh bạ điện thoại của Khóa 19

       Xin gửi file Danh bạ điện thoại của Khóa 19 chúng ta để các bạn tham khảo. Do công tác thống kê còn hạn chế nên số lượng các bạn có tên trong danh sách rất ít. Mong các bạn bổ sung thêm. Đây là 1 file Excel có dùng macro nên trước khi mở, đề nghị các bạn mở Excel lên trước, vào option – macro – security để ở chế độ Low. File này có 2 mục flash và ảnh còn thiếu một số nội dung minh họa (ảnh cá nhân chẳng hạn…). Chúc các bạn có thêm nhiều thông tin về đồng đội hơn.
     Xin mời các bạn download tại đây 

Thứ Năm, 30 tháng 9, 2010

SẮC MÀU CỦA TÌNH BẠN

Có một ngày sắc màu của thế giới này bắt đầu tranh luận với nhau xem ai có gam màu đẹp nhất, quan trọng nhất, hữu dụng nhất và được yêu thích nhất.

Xanh lá cây nói: "Tôi quan trọng nhất. Tôi là dấu hiệu của sự sống và hy vọng. Tôi được chọn màu cho cỏ cây, hoa lá. Không có tôi, tất cả mọi loài trên thế gian này sẽ không thể tồn tại. Cứ hãy nhìn về cánh đồng kia, bạn sẽ thấy một màu xanh bạt ngàn của tôi".

Xanh dương chen vào: "Bạn có nghĩ về trái đất. Vậy bạn hãy nghĩ về bầu trời và đại dương xem sao. Nước chính là nguồn sống cơ bản nhất, được tạo ra bởi những đám mây hình thành bởi những vùng biển rộng lớn này. Hơn nữa, bầu trời sẽ cho khoảng không rộng lớn, hòa bình và sự êm ả".

Màu vàng cười lớn: "Ôi các bạn cứ quan trọng hóa. Tôi thì thực tế hơn, tôi đem lạ tiếng cười, hạnh phúc và sự ấm áp cho thế giới này. Này nhé, mặt trời màu vàng, mặt trăng màu vàng và các vì sao cũng màu vàng. Mỗi khi bạn nhìn vào một đóa hướng dương, bạn sẽ cảm thấy cả thế giới này đang mỉm cười. Không có tôi cả thế giới này sẽ không có niềm vui".

Màu cam lên tiếng: "Tôi là gam màu của sự mạnh khoẻ và sức mạnh. Mặc dù lượng màu của tôi không nhiều bằng các bạn, nhưng tôi mới đáng giá nhất vì tôi là nhu cầu của sự sống. Tôi mang đến hầu hết các vitamin tối quan trọng như cà rốt, cam, xoài, bí ngô, đu đủ ...Tôi không ở bên ngoài nhiều nhưng khi bình minh hay hoàng hôn xuất hiện là màu sắc của tôi. Ở đây có bạn nào sánh kịp được với vẻ đẹp ấy không ?".

Màu đỏ không thể nhịn được cũng nhảy vào cuộc: "Tôi là máu, cuộc sống này là máu. Tôi là màu sắc của sự đe dọa nhưng cũng là biểu tượng của lòng dũng cảm. Tôi mang lửa đến cho con người. Tôi sẵn sàng chiến đấu vì mục đích cao cả. Không có tôi, trái đất này sẽ trống rỗng như mặt trăng. Tôi là sắc màu của tình yêu và đam mê, của hoa hồng đỏ, của hoa anh túc".

Màu tím bắt đầu vươn lên góp tiếng: "Tôi tượng trưng cho quyền lực và lòng trung thành. Vua chúa thường chọn tôi vì tôi là dấu hiệu của quyền năng và sự xuất chúng. Không ai dám chất vấn tôi. Họ chỉ nghe lệnh và thi hành!".

Cuối cùng, màu chàm lên tiếng, không ồn ào nhưng đầy quyết đoán: "Hãy nghĩ đến tôi. Tôi là sắc màu im lặng và hầu như không ai chú ý đến tôi. Nhưng nếu không có tôi thì các bạn cũng chỉ là vẻ đẹp bên ngoài. Tôi tượng trưng cho suy nghĩ và sự tương phản, bình minh và đáy sâu cả biển cả. Các bạn phải cần đến tôi để cân bằng cho bề ngoài của các bạn. Tôi chính là vẻ đẹp bên trong".

Và cứ thế các sắc màu cứ tiếp tục tranh luận, thuyết phục màu khác về sự trội hơn của mình. Bỗng một ánh chớp sáng lóe trên nền trời, âm thanh dữ dội của sấm sét và mưa bắt đầu nặng hạt. Các sắc màu sợ hãi đứng nép sát vào nhau để tìm sự ấm áp.

Mưa nghiêm nghị nói: "Các bạn thật là ngớ ngẩn khi chỉ cố gắng vật lộn với chính các bạn. Các bạn không biết các bạn được tạo ra từ một mục đính thật đặc biệt, đồng nhất nhưng cũng khác nhau? Các bạn là những màu sắc thật tuyệt vời. Thế giới này sẽ trở nên nhàm chán nếu thiếu một trong các bạn. Nào, bây giờ hãy nắm lấy tay nhau và bước nhanh đến tôi".

Các màu sắc cùng nắm lấy tay nhau và tạo thành những màu sắc đa dạng.

Mưa tiếp tục: "Và từ bây giờ, mỗi khi trời mưa tất cả các bạn sẽ vươn ra bầu trời bằng chính màu sắc của mình và phải hợp lại thành vòng để nhắc nhở rằng các bạn phải luôn sống trong hòa thuận, và ta gọi đó là cầu vồng. Cầu vồng tượng trưng cho niềm hy vọng của ngày mai".

Và cứ như thế mỗi khi trời mưa, để gội rửa thế giới này, trên nền trời sẽ ánh lên những sắc cầu vồng làm đẹp thêm cho cuộc sống, để nhắc nhở chúng ta phải luôn luôn tôn trọng lẫn nhau

(TRẦN TUẤN NGA – VIỆN QUÂN Y 354)

Thứ Bảy, 25 tháng 9, 2010

Kỷ niệm 20 năm ngày ra trường

Vậy là đã hai mươi năm trôi qua rồi.




Các đồng chí trong ban tổ chức đang chuẩn bị.


- Các chú tổ chức cho cẩn thận, chu đáo nhé!


- Vâng ạ. Bác yên tâm đi!


Vậy thì tốt rồi. Bắt đầu thôi.


Chuyển quà sang Hội trường 103


- Sao Sâm cứ đứng không thế?
 

Khẩn trương!


  Mỗi người một tay nào!


 Hội trường đã sẵn sàng.


 Triển khai đón tiếp đại biểu.



Thủ trưởng Phạm Văn Hán, cán bộ chỉ huy Tiểu đoàn 19 đến đầu tiên.


 - Thực hiện như đã bàn nhé.


Thôi chết, rơi cái gì đây?


May quá, không sao!


Các đồng chí đến sớm..



Tranh thủ làm ngụm nước đã.



Đoàn Viện Quân y 7 Hải Dương đã tới.

Hello!


Khỏe chứ?


Bác chẳng già đi chút nào nhỉ.


Đồng chí Thu Hương đây rồi.


Sao Bác Thuận lại tủm tỉm quay đi nhỉ?


Đ/c Tân pha trò gì đây?


Xin lỗi. Hôm nọ ông xã xóa mất số của bác. Cho xin lại nhé.


Sao đang nói chuyện lại bỏ đi vậy Tân?


Đồng chí Đại 175 đang quay lưng lại chúng ta đó.



Thu Hà và Thu Hồng, hai Thu cùng đến, vui quá!



Chào nhé!



Bác sĩ Văn và bác sĩ Huyên.



Chào anh Thanh nhé!



Bạn Hùng "con" ra đón bạn Mơ và Trung.



Vui quá nhỉ!!




Hải "Ng..." trẻ quá, cứ tưởng các em khóa dưới đến chúc mừng các anh.




- Ông nói thế nào chứ!




Đoàn chỉ huy các cấp đến tặng lẵng hoa chúc mừng ngày gặp mặt.



Nhanh ra đón hoa cho anh Quang nào,



Có gì mới không?





Hai đồng chí này tới hơi muộn.



A, đ/c Châu.


Tuấn "V.." trông chẳng thay đổi nhỉ.

 Tuấn "Ô.." có gì vui mà tươi ghê.



Chuẩn bị khai mạc.








Lại có mấy đồng chí còn đến muộn hơn.



Kim Anh ơi...


Thôi, bác Hòe ơi, để em tự đóng!


Sao đến muộn thế?


Bác Lưu nhìn chăm chú ghê.







Bác Bình có chiếc áo của Thủ tướng Indonexia đẹp quá!


Các cháu biểu diễn văn nghệ chào mừng (học trò của Bác Giang quản lý đó).


Ban liên lạc tranh thủ xin số điện thoại.


 Đ/c Kiều Chí Thành dẫn chương trình.


Này, mấy đồng chí phía dưới trật tự nhé!!!


Bác Giang phát biểu mà cái lọ hoa cao quá, chẳng nhìn thấy bác. Chán quá!


Bạn Hạnh quả là đang có niềm vui.


- Thế à? (Thu Hà nói)

.
Bác Giang thay mặt khóa cảm ơn, tặng quà Thủ trưởng Học viện


...cảm ơn và tặng quà Viện 103.


Các chân dài của khóa tranh thủ chụp ảnh.


Các bạn nam (chân ngắn) tranh nhau chụp hình các bạn nữ.


Mọi người cũng chuẩn bị nhé!


Nào ta cùng chụp....


Này, Sơn đang chụp ảnh. Đừng có gây rối nhé!!!


- Em mặc áo đỏ có đẹp không?


Xấu hổ quá!!!


Chụp ảnh nhiều rồi mà vẫn thấy ngại.


Lần sau để nữ đứng giữa đấy.


Tốp mình thiếu ai nhỉ???


Nhanh lên!!!!


Sao bạn Nga lại đứng xa bác Kha thế?



- Xem hộ tớ em Dung Thanh Hóa đâu nhỉ???



Không đến à? Buồn quá!


Kiểu này có thêm Bua xing (Còn lại duy nhất trong số 4 bạn Lào)


- Xin phép bác Hiếu cho Sơn chụp hình với Châu nhé.


Mọi người đi hết rồi, hai chân dài tranh thủ sân khấu đẹp.



2, 3...Dô!!!!!



Có ảnh rồi, nhanh nhanh ra lấy thôi.



Đề nghị các bạn có ảnh của khóa gửi về cho ban tổ chức theo địa chỉ mail: daihan19hvqy@gmail.com


Tiếp tục cập nhật.......